Bồi Dưỡng Tâm Linh

Chúa Nhật 16 Thường, Niên B
Mc 6:30-34

Anh chị em thân mến,

Con người có hồn có xác, nên việc xây dựng đời sống tâm linh là điều quan trọng để đem lại ý nghĩa và hạnh phúc cho cuộc sống. Chúa Giêsu nhắc nhở các môn đệ về việc nghỉ ngơi và bồi dưỡng tâm linh.

Trong Tin Mừng thánh Máccô 6:30-34, khi các môn đệ trở về sau cuộc rao giảng và chữa bệnh, các ông kể cho Chúa Giêsu về những gì các ông đã giảng và đã làm. Nhưng Chúa Giêsu chẳng bày tỏ một lời khen ngợi nào. Ngài chỉ bảo các ông lánh riêng ra một nơi thanh vắng để nghỉ ngơi.

Thái độ của Chúa hàm chứa nhiều ý nghĩa. Các môn đệ đang phấn khởi bàn tán về sự thành công của sứ vụ rao giảng. Trong sự thành công đó, các ông dễ bị cám dỗ tưởng rằng mình làm được việc là do tự sức riêng của mình. Như thế, các ông quên mất rằng các ông phải dựa vào ơn Chúa và sự nâng đỡ của người khác thì mới có thể chu toàn trách nhiệm. Các ông cần nghỉ ngơi để bổ sức về thể xác và nhìn lại cuộc sống cũng như việc làm của mình. Khi nhìn lại như thế, các ông mới có thể biết vị trí của mình trước mặt Chúa và trước mặt người đời.

Thời gian nghỉ ngơi cũng là dịp để Chúa Giêsu dạy dỗ các môn đệ. Có như thế, các ông mới thấm nhuần giáo huấn của Ngài và sống theo đường lối của Ngài.

Khi Chúa Giêsu và các môn đệ rời thuyền lên bờ để nghỉ ngơi, thì Ngài thấy một đám đông đã chờ sẵn. Ngài chạnh lòng thương họ vì họ như đàn chiên không có mục tử chăn dắt. Ngài giảng dạy cho dân chúng để đáp ứng nhu cầu của họ.

Tuy Chúa Giêsu có lòng thương đến dân chúng và chăm sóc họ, nhưng việc Ngài nhắc nhở các môn đệ tìm chỗ thanh vắng để nghỉ ngơi vẫn là điều quan trọng. Chính Chúa Giêsu đã dành ra thời giờ riêng tư để nghỉ ngơi và cầu nguyện. Trong thời gian cầu nguyện, Ngài đối diện với chính mình và liên kết sâu xa với Thiên Chúa Cha, mục đích là để có sức mạnh nội tâm và đường hướng rõ rệt cho việc thực hiện thánh ý Thiên Chúa.

Lời kêu gọi của Chúa Giêsu về việc nghỉ ngơi cũng gửi đến chúng ta. Việc nghỉ ngơi quan trọng về cả thể xác lẫn tinh thần. Nghỉ ngơi thể xác để lấy lại sức. Nghỉ ngơi tinh thần để nhìn lại cuộc sống và định hướng cho hành động của mình. Một triết gia có nói: “Một đời sống không suy nghĩ là một đời sống không đáng sống”. Nếu không dành thời giờ để suy nghĩ về cuộc sống, chúng ta sẽ hành động một cách máy móc hay làm việc cật lực như một người nô lệ.

Máy móc là vật vô hồn. Nếu chúng ta làm việc như máy móc, thì chúng ta làm việc mà không có hồn, chỉ làm theo thói quen mà thôi. Như thế, chúng ta hạ thấp phẩm giá của mình xuống hàng sự vật vô hồn. Nô lệ là người không có tự do. Nếu chúng ta làm việc như một người nô lệ, thì chúng ta cũng không có tự do. Chúng ta chỉ hành động theo sự thúc đẩy của bản năng hay những thế lực bên ngoài lôi kéo mà thôi. Ngược lại, làcon cái của Chúa nên chúng ta phải hành động có hồn, phải hành động với tự do. Điều này đòi hỏi chúng ta phải dành thời giờ để xây dựng đời sống tâm linh.

Khi nhìn lại cuộc sống, chúng ta thấy con người hay có khuynh hướng thổi phồng sự thành công của mình. Khi làm được điều gì thành công, chúng ta dễ có ảo tưởng rằng mình biết hết mọi chuyện và có thể làm hết mọi sự. Chúng ta cũng bị ảo tưởng là sự thành công chỉ do tài năng riêng tư của mình mà thôi. Tuy nhiên, nếu chúng ta có thời giờ để suy nghĩ, chúng ta sẽ thấy, chúng ta không biết hết mọi sự và không làm hết mọi sự. Chúng ta chỉ biết một phần nào và chúng ta chỉ làm được một phạm vi trong sự chuyên môn của mình mà thôi.

Thêm vào đó, sự thành công của chúng ta không bao giờ hoàn toàn do sức riêng. Bất cứ sự thành công nào của chúng ta cũng đều dựa trên ba nguồn: ơn Chúa, sự hỗ trợ của tha nhân và khả năng riêng của chúng ta. Bởi đó, qua việc suy nghĩ để nhìn lại con người của mình, chúng ta sẽ học được bài học khiêm nhường. Chúng ta sẽ khôn ngoan và trưởng thành hơn trong đời sống.

Trong giáo lý của Giáo Hội, chúng ta buộc phải giữ ngày Chúa Nhật. Luật buộc ngày Chúa Nhật xem ra nặng nề. Thực ra luật nào cũng xem ra nặng nề cả. Nhưng luật lệ chân chính bao giờ cũng diễn tả những giá trị quan trọng cho đời sống con người. Luật buộc ngày Chúa Nhật đòi hỏi người Công Giáo phải tham dự Thánh Lễ. Qua việc này, chúng ta mới có thể duy trì và phát triển mối liên hệ sâu xa với Chúa và Giáo Hội. Đức tin của chúng ta cũng mới được tăng cường. Nhưng tham dự Thánh Lễ chưa đủ, người Công Giáo còn phải nghỉ ngơi ngày Chúa Nhật để có thời giờ học hỏi về đức tin, cầu nguyện và liên hệ với người khác, đặc biệt là gia đình.

Chúng ta cần phải có thời giờ nghỉ ngơi cho riêng mình thì chúng ta mới khỏe mạnh về thể xác và tinh thần để giao tiếp cách hài hòa với người thân và với xã hội chung quanh. Thời gian nghỉ ngơi cũng cần thiết để vợ chồng chia sẻ đời sống và hiểu biết nhau hơn. Nếu không, thì dù sống chung cùng một nhà, haivợ chồng vẫn chỉ khách lạ đi bên lề cuộc đời của nhau mà thôi. Thời gian nghỉ ngơi cũng cần thiết để cha mẹ gần gũi con cái. Như thế, cha mẹ mới hiểu biết con cái và dạy dỗ chúng cách có hiệu quả hơn.

Lời Chúa dạy giúp chúng ta tìm được sự thăng bằng cho cuộc sống. Nếu chúng ta thực hiện Lời Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ làm cho đời sống của mình và gia đình mình được vững vàng. Đồng thời chúng ta cũng đóng góp vào sự ổn định của xã hội. Khi chúng ta tìm thời giờ nghỉ ngơi và cầu nguyện, chúng ta đến với Chúa để Chúa bổ sức cho mình, bởi vì chính Chúa đã kêu gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11:28).