Biến Đổi Cuộc Sống

Chúa Nhật 2 Mùa Chay, Năm A
Mt 17:1-9

Anh chị em thân mến,

Một trong những điều con người thường cảm nghiệm là nỗi lo sợ. Mỗi ngày sống tuy vẫn trôi qua bình thường, nhưng tâm trí chúng ta luôn có những lo âu lởn vởn như những áng mây mờ chờ chực phủ lấy bầu trời trong xanh. Bên cạnh những lo âu đó, con người luôn khao khát được yên ổn, an toàn, để vui sống hạnh phúc. Vì thế, cuộc đời luôn là một cuộc hành trình đi tìm nơi an toàn để nương thân. Con người không thể có an toàn trọn vẹn khi chỉ dựa vào những thành quả của thế gian. Bởi vì những gì thuộc về trần thế luôn mang tính tạm thời và mong manh. Chỉ có Thiên Chúa mới là nơi nương tựa an toàn cho chúng ta.

Bài đọc thứ nhất cho thấy ông Ápraham cảm thấy an toàn, phó thác và vâng theo lời Chúa. Cứ sự thường, khi đi đâu chúng ta cũng tìm biết phần nào nơi chốn mình sắp đến. Càng biết nhiều về nơi đó, thì mình càng yên tâm, vì mình cảm thấy mọi chuyện đều được kiểm soát trong tầm tay của mình. Ngược lại khi ra đi mà không biết mình đi đâu thì quả là một điều đáng lo âu, vì chúng ta không biết sự gì sẽ xảy tới. Cũng vì thế, mà chúng ta thường sợ chết, vì chúng ta không biết được sau khi chết, thì số phận chúng ta sẽ thế nào?
Ông Ápraham rời bỏ quê cha đất tổ để lên đường ra đi theo lời Chúa dạy bảo. Ông không biết tương lai sẽ thế nào. Nhưng vì ông phó thác vào Chúa nên ông cảm thấy an toàn để lên đường. Cuộc hành trình của Ápraham đã đổi mới con người của ông và mở ra một chân trời mới cho dòng dõi của ông và mọi người khác. Như thế, ông tin vào lời Chúa, và lời Chúa đã làm biến đổi cuộc sống của ông. Ông đem đến ơn phúc cho chính ông, gia đình ông mọi tín hữu. Ông là tổ phụ các kẻ tin.

Niềm tin và lòng phó thác vào Thiên Chúa cũng được tỏ lộ trong Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu trong thân phận con người cũng trải qua những cám dỗ, những lo âu nao núng trước tương lai nguy hiểm. Nhưng niềm tin và sự phó thác vào Thiên Chúa Cha đã làm cho Ngài vững lòng đi vào cuộc thương khó tại Giêrusalem. Sáu ngày sau khi loan báo về cuộc thương khó, Chúa Giêsu đem ba môn đệ thân tín là Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện. Trong khi cầu nguyện Ngài biến hình đổi dạng với vinh quang tràn ngập trước mặt các ông. Cuộc biến hình của Chúa Giêsu nói lên rằng Ngài hạnh phúc trong sự liên kết với Thiên Chúa Cha. Vinh quang Thiên Chúa đã toát ra từ mối liên hệ giữa Ngài và Thiên Chúa Cha. Vinh quang chói lọi của Ngài cũng là dấu chỉ sự phó thác của Chúa Giêsu vào Thiên Chúa Cha, từ đó Ngài cảm thấy an toàn hạnh phúc.

Vinh quang của Chúa Giêsu khi biến hình trên núi cũng làm cho các môn đệ được hưởng hạnh phúc. Cảm nghiệm này sẽ giúp các ông kiên vững khi phải chứng kiến cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu sau này. Họ sẽ nhớ lại rằng Chúa Giêsu trải qua đau khổ và sự chết để từ đó đi vào vinh quang phục sinh. Họ không những cảm nghiệm hạnh phúc vì được nhìn thấy vinh quang của Thầy mình trên núi, nhưng họ còn được dạy bảo là phải vâng nghe lời của Thầy, vì Thầy chính là Con Chí Ái của Thiên Chúa Cha.

Đối với chúng ta, lời Chúa hôm nay đem đến nhiều ý nghĩa cho cuộc sống nhất là trong mùa chay này. Lòng phó thác của ông Ápraham và của chính Chúa Giêsu là gương sáng và là niềm khích lệ cho chúng ta noi theo. Trong cuộc đời, phong ba bão táp không bao giờ hết, vì thế, với sức người, chúng ta không thể nào vượt qua. Chúng ta chỉ có thể cậy dựa vào ơn Chúa để tiếp tục sống. Chúng ta chỉ có thể sống hạnh phúc nhờ vào lòng phó thác vào Chúa. Chúng ta có thể làm được nhiều việc tốt lành, chu toàn những trách nhiệm to tát, nhờ vào lòng tín thác vào Chúa. Dĩ nhiên, chúng ta không nằm chờ sung rụng. Chúng ta vẫn phải làm việc, chúng ta vẫn phải sắp xếp thực hiện những gì cần thiết, nhưng với một tâm tình phó thác. Chắc chắn chúng ta sẽ vững tin để tiến bước trong cuộc đời.

Ông Ápraham tin tưởng vào Chúa, nhưng ông không lười biếng thụ động. Ông vẫn làm tất cả mọi chuyện trong tầm tay. Một nguyên tắc căn bản là ơn Chúa bao giờ cũng hoạt động xuyên qua nỗ lực của chúng ta. Siêu nhiên bao giờ cũng hoạt động với tự nhiên. Thiên Chúa bao giờ cũng hoạt động với con người. Thiên Chúa không bao giờ làm một mình. Ngài cũng không muốn con người làm một mình. Ngài muốn con người liên kết, phó thác vào Ngài và làm hết sức mình, và Ngài sẽ khiến mọi sự xảy ra đem lại lợi ích cho con người. Chính Chúa Giêsu cũng kêu gọi các môn đệ để chia sẻ công việc rao giảng Tin Mừng với Ngài.

Lòng phó thác vào Thiên Chúa thúc đẩy chúng ta lắng nghe và thực hành lời Chúa Giêsu. Cuộc biến hình của Chúa Giêsu trên núi có mục đích chứng nhận Ngài chính là Con Thiên Chúa; Ngài được an bình hạnh phúc trong sự nối kết với Thiên Chúa Cha; và cuộc thương khó của Ngài là điều đúng đắn, để chu toàn chương trình cứu độ đã được loan báo trong Cựu Ước mà Môsê và Êlia đại diện. Ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan đã chứng kiến. Như thế, họ có thể xác tín vào con người và sứ mạng của Chúa Giêsu. Do đó, họ được nhắn nhủ là hãy vâng lời Chúa Giêsu.

Lời nhắn nhủ hãy vâng nghe Chúa Giêsu cũng được gửi đến cho chúng ta, vì chúng ta cũng là môn đệ của Chúa Giêsu trong thời đại hôm nay. Lắng nghe lời Chúa là điều quan trọng, vì lời Chúa có sức nuôi dưỡng, tái tạo và thăng tiến đời sống chúng ta. Lời Chúa đã tạo dựng muôn loài. Lời Chúa cũng đã làm biến đổi cuộc đời Ápraham. Lời Chúa cũng có sức làm biến đổi cuộc sống chúng ta. Nếu chúng ta gần gũi với Chúa trong sự cầu nguyện, trong việc lắng nghe lời Chúa và thực hành lời Chúa, thì lời Chúa sẽ biến đổi chúng ta từ trong ra ngoài. Sự biến đổi đó sẽ đem lại cảm nghiệm an toàn và hạnh phúc cho chúng ta. Hơn nữa, sự biến đổi cuộc sống chúng ta cũng sẽ làm ảnh hưởng tốt đẹp lên xã hội chung quanh.