Đáp Lại Tiếng Gọi

Chúa Nhật 13 Thường Niên, Năm C

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng hôm nay trình bày việc Chúa Giêsu lên Giêrusalem để chu toàn sứ mạng cứu chuộc. Ngài nêu lên tấm gương quả quyết trong trách nhiệm của mình. Đó là thái độ cần thiết cho những kẻ theo Ngài.

Dọc đường, Ngài định vào một làng Samari, nhưng họ không tiếp vì Ngài đi về Giêrusalem. Dân Samari và người Do thái vốn có hiềm khích lâu đời, nên họ không giao lưu với nhau. Các môn đệ bực mình và muốn trả thù, nhưng Chúa Giêsu ngăn cản. Điều này cho thấy sự quả quyết của Chúa. Ngài đã từng giảng dạy về tình thương và lòng tha thứ, nên Ngài nhất quyết thực hiện. Ngài không trả thù người Samari và cũng ngăn cản các môn đệ hành động vô lối. Qua thái độ của Ngài đối với sự lạnh nhạt của làng Samari, Chúa cho các môn đệ thấy rằng họ phải vượt lên trên cái nhìn chật hẹp của họ về người khác; họ phải kềm chế bản năng trả thù; họ phải chiến thắng tính ích kỷ và bốc đồng của bản thân. Đó sự quả quyết cần thiết để đáp lại tiếng Chúa và đi theo Ngài. Quả thật đi theo Chúa là dấn thân vào một cuộc chiến với chính bản thân mình để hướng thiện. Điều đó luôn bao hàm một cái giá phải trả.

Trong khung cảnh này, Tin Mừng trình bày thái độ thực tế của Chúa đối với hạng người nhanh nhẩu bốc đồng. Một người cao hứng nói với Ngài: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo”. Ngài trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.” (Lc 9:57-58) Câu trả lời của Chúa cho thấy rằng việc theo Chúa không thể là một cảm hứng nhất thời, một phút xung động, nhưng phải là một quyết định có suy nghĩ, bởi vì con đường Ngài đi bấp bênh, chỉ phó thác vào Thiên Chúa Cha. Tuy nhiên, sự bấp bênh đó cũng bao hàm tự do để quả quyết dấn thân cho sứ mạng của mình. Chúa không bị ràng buộc bởi bất cứ thực tại trần gian nào. Cũng thế, người môn đệ của Chúa cũng được kêu gọi để hành trình theo cùng một hướng. Người môn đệ phải chấp nhận tình trạng bấp bênh, tình trạng không dính bén để có tự do và sức mạnh nội tâm cần thiết cho việc chu toàn trách nhiệm trong tay. Thật vậy, bất cứ lệ thuộc nào vào những thực tại trần thế cũng làm yếu kém tinh thần. Lý tưởng của một con người là được giải thoát khỏi mọi ràng buộc làm trì trệ con đường hướng thiện.

Trái với người thứ nhất có thái độ tình nguyện theo Chúa, thì người thứ hai được Chúa mời gọi. Anh lại do dự vì anh muốn về chôn cất cha. Theo mạch văn câu chuyện, thì cha anh chưa chết. Như thế, ý anh muốn về phụng dưỡng cha cho đến khi cha chết và được an táng xong, anh mới theo Chúa. Nhưng Chúa bảo: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Nước Thiên Chúa” (Lc 9:60). Câu trả lời của Chúa có ý nói rằng Ngài đến để khai mạc kỷ nguyên mới và sự sống mới. Do đó, những gì trước đó được coi là thuộc về thế giới sự chết. Những người trong thế giới cũ đó sẽ chôn người chết của họ. Còn anh, anh được kêu gọi vào sự sống mới của Triều Đại Thiên Chúa. Anh phải quả quyết lên đường, không được chần chờ.

Người thứ ba lại tình nguyện đi theo, nhưng muốn về từ giã gia đình. Chúa lại trả lời: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đằng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa.” (Lc 9:61-62). Cầm cày mà ngoái lại đằng sau thì vừa làm cho công việc chậm lại và đồng thời cày không thẳng đường. Người theo Chúa mà không quả quyết cũng như thế, vừa chậm trễ trong trách nhiệm vừa lạc hướng trong suy nghĩ và cong quẹo trong hành động.

Đoạn Tin Mừng nêu trên giãi chiếu ánh sáng vào lối sống người tín hữu. Chúa nêu gương quả quyết trong sứ mạng cứu độ của Ngài. Ngài đã là khuôn mẫu cho các môn đệ noi theo. Một điều quan trọng là các môn đệ phải có tinh thần phó thác, sẵn sàng dấn thân vào hoàn cảnh bấp bênh khi cần thiết để trung thành với Chúa. Một điều khác là phải có thái độ quả quyết trong đời sống. Như người cầm cày nhìn về phía trước, người môn đệ của Chúa cũng phải hiên ngang nhìn về phía trước. Chúa đã hiên ngang dấn bước vào đoạn đường khổ nạn để chu toàn sứ mạng cứu chuộc, thì ta cũng hiên ngang tuyên xưng đức tin và quả quyết sống theo đường lối Chúa.

Tuy rằng qua Bí Tích Thánh Tẩy, mỗi tín hữu đều được kêu gọi làm môn đệ của Chúa như nhau, nhưng ơn gọi đó được thể hiện tùy theo trách nhiệm trong hoàn cảnh riêng của mình. Điều quan trọng là bất cứ hoàn cảnh nào cũng là môi trường để ta quả quyết theo Chúa. Gia đình, sở làm, học đường, xã hội hay bất cứ nơi đâu đều có những sức kéo ảnh hưởng lên phán đoán, quyết định và hành động của ta. Vì thế, mỗi việc làm lớn nhỏ của ta đều phải là những việc làm quả quyết giúp ta vững bước theo Chúa. Nếu ta trung thành với Chúa trong mọi việc, thì chắc chắn ta sẽ sống hạnh phúc ở đời này và đời sau.

Ta hãy xin cho mình được quả quyết sống theo con đường Chúa dạy để xứng đáng là môn đệ của Ngài.