Phục Vụ Như Chúa

Chúa Nhật 29 Thường Niên, Năm B

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng hôm nay cho thấy các môn đệ của Chúa Giêsu còn mãi mê về danh vọng địa vị trần thế. Chính vì thế mà họ cãi nhau xem ai trổi vượt. Trong khung cảnh đó, Chúa Giêsu nêu rõ cho họ thấy đường lối của Ngài là con đường phục vụ. Ai theo Ngài đều phải hành xử theo gương Ngài.

Tư tưởng nổi bật của Tin Mừng Chúa Nhật tuần này là phục vụ. Ai cũng biết phục vụ là thế nào. Nhưng để phục vụ cho hữu hiệu và có ý nghĩa thì chắc chắn cần suy nghĩ về vị trí của cái tôi trong cuộc sống của mình.

Khi hai môn đệ Giacôbê và Gioan muốn ngồi bên tả và bên hữu Chúa, họ muốn chính mình được vinh quang. Họ thích được thiên hạ tán dương chúc tụng. Họ muốn đưa cái tôi của họ lên đài vinh quang, làm đích điểm cho sự chú ý của mọi người. Tuy nhiên ý của họ cũng không khác ý của những môn đệ kia. Ai cũng muốn mình là nhân vật quan trọng. Ước muốn tìm lấy địa vị danh vọng tất phải dẫn đến việc loại bỏ kẻ khác để mình leo lên bậc thang xã hội. Hệ quả là có căng thẳng và chia rẽ. Đây không phải là con đường phục vụ như Chúa mong muốn. Tận căn của phục vụ bao giờ cũng đòi hỏi quên mình, loại bỏ cái tôi. Bao lâu cái tôi còn đòi làm đích điểm cho mọi ý nghĩ, thái độ, hành động, thì bấy lâu, con đường phục vụ vẫn còn xa vời. Cũng vì thế mà nhiều lần, phục vụ chỉ là danh nghĩa bên ngoài để làm phương tiện cho cá nhân thực hiện mưu đồ riêng tư của chính mình.

Muốn theo con đường phục vụ của Chúa, chắc chắn mỗi người cần có tinh thần không dính bén, một thái độ dửng dưng đối với danh vọng quyền lợi mới được. Nhưng ta không thể nào có thái độ không dính bén nếu ta không gắn bó với một đích điểm cao hơn. Tâm hồn con người không bao giờ có tình trạng trung lập. Nếu tâm hồn không nhắm tới điều này, thì cũng chú ý tới chuyện kia thôi. Vì thế, bao giờ tâm hồn con người cũng có một vài tư tưởng chỉ đạo, điều khiển lề lối suy nghĩ, thái độ và hành động của cá nhân.

Cha Gerard W. Hughes nói: “ Chìa khóa mở vào cuộc hành trình tâm linh chính là ước muốn. Nếu ta có một ước muốn mạnh mẽ đối với những gì thuộc về Chúa khiến ta khao khát công lý, hòa bình, có khả năng yêu thương, được yêu thương, và gắn bó với chân lý, thì ta mới có thể rũ bỏ những thứ ràng buộc khác làm ta xa rời những điều nêu trên.” (God, Where Are You?, London: Darton, Longman and Todd, [1997], trg. 166). Như thế, muốn có một thái độ thong dong, một tinh thần tự do để phục vụ, ta nhất định phải cần ước muốn Chúa và giáo huấn của Ngài một cách mạnh mẽ. Nói cách khác, ta phải bám chặt vào Chúa để có thể tách rời chính mình khỏi những ràng buộc thế trần. Có như vậy, cái tôi không còn là trung tâm của đời ta, nhưng chính Chúa làm chủ cuộc sống ta.

Khi có Chúa làm chủ cuộc đời của ta, mọi hành động của ta sẽ hướng đến những mục đích cao thượng. Có Chúa làm trung tâm cuộc sống thì chắc chắn ta sẽ hướng đến tha nhân. Lúc đó ta dễ dàng quên mình để phục vụ người khác. Một khi ta không chú trọng đến cái tôi, ta sẽ không tìm cách hạ bệ kẻ khác, ta sẽ không dùng những thủ đoạn đen tối để tìm lợi lộc riêng tư. Hệ quả là công lý, hoà bình và yêu thương ngự trị.

Bài Tin Mừng cho thấy các môn đệ cãi nhau cũng vì họ để cái tôi của họ làm chủ cuộc sống. Chỉ sau này, khi họ được hoán cải nhờ mầu nhiệm khổ nạn phục sinh của Chúa, họ mới trở nên những người quên mình để lo việc rao giảng Tin Mừng và làm vinh danh cho Chúa.

Đọc Tin Mừng hôm nay giúp chúng ta nhìn lại cuộc sống. Theo đuổi vinh quang, tìm kiếm quyền lợi là khuynh hướng thường tại nơi con người. Tự nó, tìm kiếm vinh quang hay lợi lộc không có gì sai trái. Việc này trở nên sai trái khi làm phương hại đến tha nhân và cản trở ta thực thi công bình bác ái. Vinh quang hay lợi lộc riêng tư cũng là trở ngại ngăn cản ta đạt tới chân lý. Biết bao lần sự thật đã bị bóp méo chỉ vì để bảo vệ hay tranh giành vinh quang tư lợi cho một cá nhân hay một nhóm người.

Ước muốn chọn Chúa và những gì thuộc về Chúa là một diễn tiến không ngừng. Cái cám dỗ gạt Chúa ra ngoài lề cuộc sống và bỏ qua giáo huấn của Ngài là một mãnh lực thường hằng. Vì thế, ta cần tĩnh thức để luôn gắn bó với Chúa. Có như thế, ta mới có thể quảng đại phục vụ tha nhân.

Tất cả mọi việc đạo đức như đọc kinh xem lễ, suy niệm cầu nguyện, và các việc làm bác ái luôn nhằm một mục đích là để ta đặt Chúa làm trung tâm cuộc sống. Từ đó ta yêu thương tha nhân với một tấm lòng thành. Hôm nay ta cầu xin Chúa xích lại gần Chúa nhiều hơn để ta bớt đề cao cái tôi, nhờ đó ta rộng lượng với người thân cận chung quanh.